Thứ Ba, 30 tháng 5, 2017

Lên trời – hành trình về quê hương đích thực

Chúa nhật Chúa lên trời (Mt 28, 16-20)


Chúa lên trời, hoàn tất hành trình dương thế 33 năm. Chúa từ giã trần gian để về với Cha dấu yêu. Chúa từ biệt cõi tạm để về quê hương đích thực. Tuy thế, Chúa lên trời đâu phải để kết thúc mọi sự, Ngài đang mở ra một chân trời mới. Chúa từ giã trần gian đâu phải để rời bỏ các môn đệ nhưng là để mở đường cho Đấng Bảo Trợ đến. Ngài từ biệt cõi tạm để hẹn gặp ta nơi cõi đời đời.
Quả thật, Ngài từng nói: nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở, Thầy đi là để dọn chỗ cho anh em. Thầy sẽ trở lại dẫn anh em đi, để Thầy ở đâu thì anh em cũng ở đó. Đó là lời hứa tuyệt vời cho các môn đệ và cũng là lời đầy hy vọng cho mỗi người chúng ta.
Chúa lên trời nhắc nhớ ta hướng lòng về quê hương đích thực: đó là nhà Cha ta. Nơi đó có Anh Cả là Đức Giêsu đang đợi ta. Nơi mà chúng ta có một chỗ đã được dọn sẵn.
Trong kinh Mân Côi, khi suy niệm mầu nhiệm năm sự Mừng, ta đọc: thứ hai Đức Chúa Giêsu lên trời, ta hãy xin cho được ái mộ những sự trên trời. Những sự trên trời là những sự gì? Đang ở dưới đất mà cứ hướng lòng lên trời, đó có phải là mộng mơ ảo tưởng?
Động từ “lên” khiến cho ta hiểu lầm rằng “trời” ở đâu đó trên cao, phía trên “chín tầng trời”. Thực ra, “lên” chỉ là cách diễn tả Đức Giêsu “về” với Cha. “Trời” không nhất thiết là ở trên cao nhưng đúng hơn là nơi Cha - Con hợp nhất với nhau. “Trời” là nơi tình yêu Cha Con hiện diện cách trọn vẹn. Hay nói tóm lại “trời” là nơi có tình yêu Thiên Chúa cách tràn đầy: Đâu có tình yêu thương, ở đấy có Đức Chúa Trời.
Như thế, yêu mến những sự trên trời là ao ước được kết hợp trọn vẹn với Thiên Chúa. Sống những sự trên trời là sống tình yêu thương cách trọn vẹn. Trời là nhà Cha ta. Nơi đó có Anh cả Giêsu đang đón đợi ta; có ông bà tổ tiên, bạn hữu đang sum họp.
Hiểu như thế thì nghĩ về trời đâu phải là mộng mơ ảo tưởng. Nước trời đâu phải là chuyện của tương lai. Bởi ngay ở trần gian này ta đã bắt đầu tham dự vào sự kết hợp với Thiên Chúa rồi. Ngay lúc này ta đã có thể sống những giá trị của tình yêu rồi.
Thực vậy, mỗi khi ta cầu nguyện, mỗi khi ta tham dự thánh lễ và nhất là mỗi khi rước Mình Máu Thánh Chúa, là ta đang kết hiệp với Chúa. Đó chính là sự khởi đầu của nước Trời ở trần gian này. Khi ta sống tình yêu thương là ta đang sống các giá trị Nước Trời ngay tại trần gian này. Như thế, yêu mến những sự trên trời là khao khát kết hợp với Thiên Chúa và sống tình yêu thương trong cuộc sống hằng ngày.
Yêu mến những sự trên trời còn được thể hiện bằng cách rao giảng và làm chứng về Đức Giêsu Phục Sinh. Điều gì ta yêu mến, ta sẽ tìm cách giới thiệu cho người khác. Rao giảng và làm chứng về Chúa cũng chính là mệnh lệnh của Đức Giêsu trước khi Ngài về trời: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ” (Mt 28,19). Đó đồng thời cũng là lời mời gọi dành cho mỗi người chúng ta. Hằng ngày, chúng ta cầu nguyện, xin cho nước Cha trị đến, dưới đất cũng như trên trời. Đó chính là lời nguyện cho nước trời ngày càng rộng mở và hiện diện cách tràn đầy. Nhưng thiết nghĩ, mọi chuyện không chỉ dừng lại ở lời nguyện mà thôi nhưng phải được cụ thể hóa bằng những hành động thiết thực.
Rao giảng và làm chứng về Chúa, đó chính là nhiệm vụ của mỗi kitô hữu khi còn sống ở trần gian này. Đây là nhiệm vụ khó khăn, đòi hỏi nhiều hy sinh, thậm chí có những nguy hiểm đến tính mạng. Thế nhưng, Chúa mời gọi ta đừng sợ, vì có Chúa luôn ở cùng ta.
Xin cho mỗi người trong giáo xứ chúng ta ý thức những giá trị của nước trời ngay ở trần gian này; khao khát sống những giá trị đó cách trọn vẹn và nhất là rao giảng, làm chứng cho những giá trị đó qua chính cuộc sống hằng ngày của mỗi người chúng ta.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét