Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

Đừng xao xuyến!

Chúa nhật 5 Phục Sinh (Ga 14,1-12)

“Chia tay” là cụm từ mà có lẽ chẳng ai muốn dùng đến. Chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ tạo cho ta những cảm xúc xao xuyến bồi hồi. Nhất là khi chia tay với một ai đã từng gắn bó lâu dài, thân mật với ta. Cảm giác xao xuyến khó chịu biết bao!
Các môn đệ cũng đã trải qua kinh nghiệm như thế trong buổi tiệc ly. Không bồi hồi xao xuyến sao được khi mà Đức Giêsu tiên báo trước sẽ có cuộc chia ly. Các ông đã gắn bó với Thầy suốt ba năm qua. Bao nhiêu bình an, vinh dự đều nhờ sự hiện diện của Thầy mà có. Các ông biết rõ “Bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời” (Ga 6,68). Các ông cũng đã vài lần kinh nghiệm cảm giác vắng Thầy (Mt 14,22-33). Ôi! Đáng sợ biết bao! Bởi vậy, thật dễ hiểu khi các ông xao xuyến. Không gian như chùng xuống hẳn.
Đức Giêsu biết vậy nên trấn an các ông: Anh em đừng xao xuyến! Tại sao đừng xao xuyến? Đức Giêsu đưa ra ít là ba lý do:
Sự vắng mặt tạm thời: “Tạm thời” ở đây được hiểu theo hai nghĩa: thời gian và không gian. Xét về thời gian, Đức Giêsu chỉ vắng mặt một “ít lâu” mà thôi (Ga 16,16). Sau đó, Người sẽ trở lại để đem các ông đi. Xét về không gian, Đức Giêsu chỉ vắng mặt (vắng sự hiện diện thể lý) chứ không bỏ rơi hoàn toàn. Bằng chứng là sau khi sống lại và lên trời, Chúa vẫn tiếp tục hoạt động với các Tông đồ.
Thầy đi dọn chỗ cho anh em: Lời động viên thật ngọt ngào biết bao! Nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở, Thầy đi trước để dọn chỗ cho Anh em. Ngọt ngào ở chỗ Đức Giêsu cho ta biết “nhà Cha” có nhiều chỗ ở. Do vậy, chúng ta không sợ mất phần, bởi đơn giản, đó là nhà của Cha chúng ta. Chúng ta là con, chúng ta có phần dành sẵn cho mình rồi, không sợ thiếu, không sợ mất. Có điều là phải chuẩn bị chút thôi! Nhưng ai sẽ chuẩn bị chỗ ở cho ta. Là Đức Giêsu, Anh Cả của ta. Không ngọt ngào sao được, không xúc động sao được khi chính Đức Giêsu lại tự nguyện chuẩn bị chỗ ở cho ta. Thông thường, người bé phải phục vụ người lớn, người dưới phải phục vụ người trên. Nhưng ở đây, chính Đức Giêsu lại nêu gương phục vụ cho ta: Con Người đến để phục vụ chứ không phải để được phục vụ (x. Mc 10,45). Còn lời an ủi nào ngọt ngào hơn nữa? Còn lý do gì nữa để mà xao xuyến?
Lời hứa ở bên nhau: Để trấn an thêm các môn đệ, Đức Giêsu hứa sẽ trở lại và đem anh em đi, để Thầy ở đâu thì anh em cũng sẽ ở đó. Còn gì sung sướng bằng! Còn gì hạnh phúc hơn! Thầy đã hứa không bỏ rơi, sẽ ở bên nhau mãi mãi. Đó là bảo đảm để anh em đừng xao xuyến.
Với những lý do đó, Đức Giêsu mời gọi các môn đệ hãy tin.
Anh chị em thân mến, lời hứa và lời mời gọi đó, ngày nay, Đức Giêsu vẫn tiếp tục đặt ra cho mỗi người chúng ta.
Ngày nay, có quá nhiều lý do khiến cho anh chị em xao xuyến. Đó không chỉ là cảm giác vắng bóng Thiên Chúa trong cuộc đời mình, nhưng còn bao nhiêu thử thách khác đang vây bủa xung quanh. Làm sao để gìn giữ hạnh phúc gia đình tránh khỏi những đổ vỡ? Làm sao để đảm bảo kinh tế cho gia đình? Làm thế nào để bảo vệ con cái trước những lôi kéo của xã hội?
Như xưa, Chúa đã trấn an các môn đệ như thế nào, ngày nay, Chúa vẫn tiếp tục ngỏ lời với mỗi người chúng ta như thế.
Anh chị em đừng xao xuyến, vì có Chúa luôn ở bên chúng ta. Sự vắng mặt thể lý của Ngài chỉ là tạm thời. Ngài vẫn luôn đồng hành cách thiêng liêng bên cạnh chúng ta như xưa kia đồng hành với hai môn đệ trên đường Emmau. Ngài sẵn sàng đưa tay nâng đỡ khi ta ngã ngục. Nhất là Ngài đã dọn sẵn cho ta một chỗ trong nhà Cha. Còn chần chờ gì nữa, hãy để lại những xao xuyến sau lưng và mặc lấy Thần khí Chúa để can đảm tiến bước về nhà Cha.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét