Hiển thị các bài đăng có nhãn CN19. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CN19. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

LÒNG QUẢNG ĐẠI CỦA THIÊN CHÚA VÀ SỰ BỦN XỈN CỦA CON NGƯỜI



Thứ 5 tuần XIX TN (Mt 18,21-19,1)
 Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng/ con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày
Xưa nay cha mẹ hy sinh cho con cái thật dễ dàng, nhưng không phải con cái nào cũng sẵn sàng hy sinh cho cha mẹ. Cũng vậy, Thiên Chúa luôn sẵn sàng tha thứ cho con người nhưng đòi hỏi con người đáp trả lại bằng cách tha thứ cho nhau thì thật khó.
Mười ngàn yến vàng và một trăm quan tiền, một khoảng cách thật lớn, giống như ranh giới giữa Thiên Chúa và con người. Ta nợ Chúa bao nhiêu, Chúa vẫn sẵn sàng tha, vậy mà anh em nợ ta, bằng mọi giá ta đòi cho được. Chúa bỏ qua cho ta tất cả còn ta thì chi li tính toán với nhau.
Vẫn biết phận người yếu đuối, Chúa vẫn mời gọi ta bắt chước Người mà tha thứ cho nhau. Tha thứ cho nhau không phải vì ta cao thượng, cũng chẳng phải vì người khác đáng được thứ tha nhưng là để được hưởng sự tha thứ của Chúa.
Linh mục Maximilianô kônbe mà chúng ta mừng lễ hôm nay đã sống trọn lời mời gọi tha thứ của Đức Giê-su. Ngài tự nguyện đón nhận cái chết thay cho một bạn tù. Ngài sẵn sàng hy sinh cả mạng sống mình cho tha nhân mà không hề oán than.
Lạy Chúa, xin tha tội cho chúng con như chúng con cũng tha kẻ có tội với chúng con…

Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

THẦY VẪN Ở BÊN

Chúa nhật 19 TNA (Mt 14,22-33)
Đêm tăm tối, sóng bập bềnh. Các môn đệ hoảng loạn. Các ông đang ở giữa sóng cả, cũng có nghĩa là giữa trùng vây của sự dữ và ma quỷ. Thầy thì lại vắng mặt. Thật là một tình huống đáng sợ. Sợ hãi còn che mất đôi mắt các ông. Các ông không còn nhận ra thầy mình. Tuy thế, trong những lúc nguy cấp nhất, thầy vẫn hiện diện trong cuộc đời các ông. Thầy chưa bao giờ vắng mặt. Thầy vẫn luôn ở kề bên.
Cuộc đời chúng ta cũng như hành trình của các môn đệ. Chúng ta đang ở giữa biển cả thế gian. Quanh ta có nhiều điều vây bủa, lôi kéo, trù dập. Đôi lúc chúng ta hốt hoảng, lo sợ. Sợ hãi khiến ta không còn nhận ra Chúa trong cuộc đời mình. Thế nhưng, Chúa vẫn luôn đồng hàn bên cạnh. Thậm chí có những lúc, tưởng như rã rệu, gục ngả, chính Chúa đỡ nâng và cõng ta trên lưng. Với niềm tin, chúng ta sẽ nhận ra sự hiện diện yêu thương của Chúa trong cuộc đời mình.