Thứ Năm – Tuần 2 Mùa Chay (Lc
16,19-31)
Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước
cổng ông nhà giàu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn
cho no.
Đi từ cuộc sống: “Đừng quên người nghèo!”, đó là những
chữ đề tặng ở trang đầu cuốn sách tôi nhận được từ một linh mục.
Hình như đây là thói quen của ngài khi tặng sách cho ai đó. Cũng dễ
hiểu bởi ngài đang là trưởng Caritas của một giáo phận. Đời linh mục
của ngài “gắn liền” với người nghèo, do đó, người nghèo là ưu tiên
số một trong sứ vụ của ngài. Lời nhắc nhở trên cũng là lời kêu gọi
hiệp thông liên đới trong sứ mạng chung của Giáo hội.
Lời Chúa soi đường: Lời Chúa hôm nay là hai hình ảnh hoàn
toàn trái ngược nhau. Trong dụ ngôn, ta không hề thấy ông nhà giàu
“ngược đãi” kẻ ăn mày. Thế nhưng, việc để cho anh ta “thèm” được ăn
những thứ trên bàn rơi xuống đã là một tội: tội thiếu liên đới.
Thực vậy, trong ngày chung thẩm, Đấng Thẩm Phán sẽ xét xử về những
hành động liên đới và bác ái ta đã làm cho nhau, vì khi liên đới với
nhau là ta đã thiết lập mối tương giao với chính Chúa.
Tận hưởng niềm vui: Bên cạnh việc truyền giáo, Giáo hội
vẫn không quên nhiệm vụ thăng tiến con người, nhất là những người
nghèo khổ, bất hạnh. Đó là tin vui và cũng là lời mời gọi cộng
tác của mọi người, nhất là trong mùa Chay này.
Chung lời cầu nguyện: Xin Chúa
giúp con biết mở rộng tầm mắt đến những người xung quanh và chạnh
lòng thương với nỗi khổ của họ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét